Sự thật là mình hiện đang chơi với 2 đồng nghiệp mà đã gây ra một mớ drama cho mình trong lúc thử việc. Người thì chuyên trị thảo mai, nói tốt trước mặt và 5' sau khi người ta quay đi có thể nói ngay câu kiểu ""mặc đồ hiệu mà béo ú", ""hôm nay con này mặc quần áo kệch cỡm đi làm nhỉ" blah blah người thì nói xấu mình với boss (rất tiếc là mình ngồi ngay phòng bên cạnh và nghe thấy hết. Lúc đó tự nhiên chả thấy tức, chỉ thấy mắc cười :))). Công ty bé tí mà lắm drama, nằm không cũng trúng đạn. Nhưng tại sao mình chơi với 2 người này? Vì thiệt ra họ có điểm xấu lồ lộ ra với mình đó, nhưng nhiều lúc mình cảm thấy họ đáng thương và dễ mến hơn những con người tỏ ra tốt bụng hiền lành ngoài kia. Một người cầu tiến nhưng vì ít trải nghiệm nên vừa mang sự lo lắng rằng ngoài kia người ta rất giỏi, vừa mang sự tư cao vì nghĩ rằng mình giỏi. Cao ngạo và tự ti tồn tại trong cùng 1 con người. Một người bị ám ảnh vì mối tình 9 năm dang dở. Hiện thân của 1 mean girl chính hiệu. Mình đã từng đi uống bia nghe một người kể chuyện và nghe người còn lại tutor mình. Và nói đi thì cũng phải nói lại, họ cũng giúp đỡ mình, để mình cảm thấy vẫn nên tiếp tục ở lại công ty này.
Vài năm nay mình sống với chủ trương chả cần phải làm mọi người đều hài lòng về mình - đây là điều đúng đắn nhất mà mình đã từng làm cho bản thân từ trước tới giờ. Hậu quả là đi đâu cũng có rất nhiều người không ưa. Nhưng bù lại sẽ luôn có người cực kì ưa mình đến nỗi đối xử với mình tốt quá đáng ấy. Những ngươì này thường thì hầu hết cũng ko phải con người xã giao, có người còn dị dị nữa chứ. Nhưng ít mà chất nên các mối quan hệ của mình thường khá sâu sắc chứ không hời hợt cho có. Mỗi người đến lại mang đến điều gì đó tốt đẹp cho mình.
Nay thâys cô bạn ngày xưa mình host bên Hà Lan khoe ảnh cô ấy triển lãm tranh ở Hà Nội. Đúng là cô gái "con nhà người ta" đây rồi - cầm kì thi hoạ đủ cả. Trong khi nhìn lại mình....mấy năm trước đượt mình host bạn đó, đúng lúc mình gặp nhiều trục trặc giấy tờ các kiểu con đà điểu nên lúc bất lực ngồi vẽ linh tinh rất kiểu trẻ con hờn dỗi :)))). Bây giừo nhìn lại trông như meme ấy. Cô nàng nhìn vào cái tranh mình up cười ngặt nghẽo. Ờ mà sao ngoài kia các cô nàng kiên định đi được tới những gì họ mong muốn từ khi 20-21 tuổi. Còn mình...như cái mớ bòng bong. Mỗi khi có điều gì đến, nó lại như một bước ngoặt lớn với mình ấy. Mỗi 2 năm nhìn lại, mình lại thấy mình khác hoàn toàn. Thật chả có sự ổn định nào có thể nhìn thấy ở mình ấy. Biết đâu 5 năm nữa mình vẫn đang độc thân, sống ở 1 nơi hoàn toàn xa lạ và làm trong lĩnh vực mà trước đó chưa từng nghĩ tới. Ôi, với ai chớ mình thì có thể lắm. Thật lòng mỗi bước ngoặt vậy nó mệt não, mệt lòng lắm nhưng cuộc đời mà.
Nay thâys cô bạn ngày xưa mình host bên Hà Lan khoe ảnh cô ấy triển lãm tranh ở Hà Nội. Đúng là cô gái "con nhà người ta" đây rồi - cầm kì thi hoạ đủ cả. Trong khi nhìn lại mình....mấy năm trước đượt mình host bạn đó, đúng lúc mình gặp nhiều trục trặc giấy tờ các kiểu con đà điểu nên lúc bất lực ngồi vẽ linh tinh rất kiểu trẻ con hờn dỗi :)))). Bây giừo nhìn lại trông như meme ấy. Cô nàng nhìn vào cái tranh mình up cười ngặt nghẽo. Ờ mà sao ngoài kia các cô nàng kiên định đi được tới những gì họ mong muốn từ khi 20-21 tuổi. Còn mình...như cái mớ bòng bong. Mỗi khi có điều gì đến, nó lại như một bước ngoặt lớn với mình ấy. Mỗi 2 năm nhìn lại, mình lại thấy mình khác hoàn toàn. Thật chả có sự ổn định nào có thể nhìn thấy ở mình ấy. Biết đâu 5 năm nữa mình vẫn đang độc thân, sống ở 1 nơi hoàn toàn xa lạ và làm trong lĩnh vực mà trước đó chưa từng nghĩ tới. Ôi, với ai chớ mình thì có thể lắm. Thật lòng mỗi bước ngoặt vậy nó mệt não, mệt lòng lắm nhưng cuộc đời mà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét