Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2019

2 năm qua tôi đã thay đổi thế nào

Nói đến mỗi 2 năm tôi lại thấy mình thay đổi thì tự nhiên lại muốn liệt kê ra xem thời gian qua mình đã đổi khác thế nào. Nhất là sau khi nhận ra đã 2 năm kể từ ngày mình tốt nghiệp. 

Thứ nhất: Mình từ bỏ thói quen đổ lỗi cho nỗi đau thời thơ ấu.
Trong suốt thời gian trước và trong khi đi du học, minh vẫn mang trong mình tư tưởng yếm thế. Mình nhìn về thời thơ ấu với những nỗi đau và tổn thương. Điều đó quen thuộc tới độ mình không muốn từ bỏ giống như 1 thói quen, 1 thói quen tự hành hạ bản thân rồi lại tự thương hại bản thân. Đặc biệt là trong thời gian đi học, rảnh quá mình đọc cuốn intimacy...gì gì đó (tự dưng quên tên), rồi Jung, ròi  thì phân tâm học của Freud, mình càng tin rằng thời thơ ấu có ảnh hưởng mạnh mẽ tới con người trưởng thành. Điều này không sai nhưng là lý lẽ của kẻ lười biếng, muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh. Dần dần mình học được cách tách thơ ấu và hiện tại của mình thành 2 phiên bản khác, ít có mối liên hệ với nhau. Những gì mình coi là nỗi đau trước kia nó như một hình ảnh mờ mờ mà nếu giờ ko viết ra thì có lẽ minh đã quên mất trước kia mình như thế nào. Vì thế nên sau khi đọc "Dám bị ghét" mình đồng tính với Adler về việc phủ nhận sang chấn tâm lý - Con người không được tạo ra bởi trải nghiệm của bản thân trong quá khứ, mà bởi ý nghĩa chúng ta gán cho trải nghiệm đó" (A. Adler).

Thứ 2: Mình hành động nhiều hơn là suy tư. 

2 năm trước, phần vì hoàn cảnh môi trường học thuật, phần vì cuộc sống rời xa cộng đồng người Việt mình thường dành thời gian ngẫm nghĩ. Cứ tưởng tượng như hơn 2 năm đó mình sống giống một thầy tu ẩn mình trên núi ấy là các bạn sẽ hiểu. Mình bình thản với sự đời, sống trong suy nghĩ của mình hơn là thực tế xã hội và luôn cho rằng có gì đâu phải sồn sồn lên. Nhưng điều này chỉ đúng khi cuộc sống cứ bình bình trôi, môi trường hiền hoà còn mình thì có nhiều thời gian suy ngẫm trước khi đưa ra quyết định. Trước kia cứ mùa hè là mình đi thực tập, lúc đó hoà vào không khí trẻ trung mình lại hoạt bát, chơi bời. Hết hè mình trở về con người trên núi. Nhưng giờ mỗi ngày đều đang là mùa hè. Mình hành động nhiều hơn, sống sôi nổi nhiều hơn. Mình không nói là điều gì tốt hơn cả. Chỉ là mỗi giai đoạn sẽ là một mình khác, thích ứng với môi trường và thậm chí chả phụ thuộc vào tuổi. Vì đáng lẽ ra khi 23-24 tuổi mình phải là một cô gái năng động với đúng lứa tuổi, còn khi 27-28 mình nên dần ổn định để biến hình thành người phụ nữ đằm thắm. Thế mà bạn biết rồi đấy, ngươc lại. 

Thứ 3: Mình độc lập hơn

2 năm trước mình tạm goi là độc lập khi tự sống bằng tiền ko phải gia đình cho, ở một nơi rất xa gia đình. Nhưng thực lòng mình chưa hoàn toàn độc lập về tư tưởng. Vì luôn ảm ánh với ý nghĩ còn 1 người đàn ông đang chờ ở nhà và mình phải lấy người này. Phải làm sao đây khi mình ko muốn mà vẫn cứ phải ở bên, mình sẽ đối diện với gia đình 2 bên thế nào? Điều đó đã hoàn toàn được xoá bỏ. Giờ mình yêu ai, chia tay ai đó là quyết định hoàn toàn của mình. Dù gia đình có ủng hộ hay phản đối cũng ko còn là mối bận tâm to lớn như trước. Đó là bởi trước kia thế giới quan của mình nó nhỏ hẹp sao đó, cứ tự làm khổ bản thân. Vượt qua được cửa ai này mới thấy mình đã tự chủ được nhường nào. Cũng giống như vậy, bố mẹ muốn mình về HN làm nhưng với mình cũng chỉ là 1 ý kiến tham khảo. Giờ có về thì cũng hoan toàn là do mong muốn của bản thân Hệ quả là mình có cái đầu thông thoáng hơn nhưng đồng nghĩa với trách nhiệm bản thân phải cao hơn. 

Thứ 4: Đôi khi thể hiện sự yếu đuối chính là điều mạnh mẽ nhất. Tương tự như vậy với thể hiện rằng mình không biết là khôn ngoan nhất.

"Phụ nữ hiện đại là phải mạnh mẽ, tự lực tự cường" blah blah. Giờ người ta cứ nhan nhản thế và trước kia mình hoàn toàn tin thế. Giống như thời trước định kiến là con gái thì phải thuỳ mị nết na, giờ thì ám ảnh ý tưởng manhj mẽ độc lập gán mác cho phụ nữ hiện đại. Và không riêng gì phụ nữ, đàn ông càng được khuyên thế. Nhưng xã hội càng hiện đại mình càng cảm thấy rằng thể hiện việc mình cần 1 ai đó là điều mạnh mẽ nhất một người có thể làm dược. Khi đó thì họ đã chấp nhận phơi bày phần mỏng manh nhất trong tâm hồn mình mặc cho nguy cơ sẽ bị chối bỏ bởi người khác. Bởi chối bỏ là nỗi sợ nên thừa nhận sự cần là 1 điều can đảm. 

Khi trước mình cũng có tính sĩ diện nên sợ nói ra điều "tôi không biết" vì nghĩ người ta sẽ đánh giá mình "có cái này mà ko biết ah". Điều đó đồng nghĩa với việc đánh mất đi cơ hội để thực sự được biết . Và về lâu dài khi mình thể hiện là con-người-biết-tuốt thì mn sẽ xa lánh vì độ thích thể hiện và độ khác thường. Bởi thâm tâm ai chả biết là ko ai biết tất cả mọi điều. 

Thứ 5: Mình vẫn coi trọng sự nghiệp nhưng đã biết chập nhận điểm dừng tạm thời

Mình xin được thành thật là mình cực kì nghiên ngập bói toán, tarot, horoscope :))) (lại một sự can đảm nữa)

Thứ 6: 

Thôi tạm thời thế đã, phải đi ngủ đã để mai đi làm. 


Tiếp

Sự thật là mình hiện đang chơi với 2 đồng nghiệp mà đã gây ra một mớ drama cho mình trong lúc thử việc. Người thì chuyên trị thảo mai, nói tốt trước mặt và 5' sau khi người ta quay đi có thể nói ngay câu kiểu ""mặc đồ hiệu mà béo ú", ""hôm nay con này mặc quần áo kệch cỡm đi làm nhỉ" blah blah người thì nói xấu mình với boss (rất tiếc là mình ngồi ngay phòng bên cạnh và nghe thấy hết. Lúc đó tự nhiên chả thấy tức, chỉ thấy mắc cười :))). Công ty bé tí mà lắm drama, nằm không cũng trúng đạn. Nhưng tại sao mình chơi với 2 người này? Vì thiệt ra họ có điểm xấu lồ lộ ra với mình đó, nhưng nhiều lúc mình cảm thấy họ đáng thương và dễ mến hơn những con người tỏ ra tốt bụng hiền lành ngoài kia. Một người cầu tiến nhưng vì ít trải nghiệm nên vừa mang sự lo lắng rằng ngoài kia người ta rất giỏi, vừa mang sự tư cao vì nghĩ rằng mình giỏi. Cao ngạo và tự ti tồn tại trong cùng 1 con người. Một người bị ám ảnh vì mối tình 9 năm dang dở. Hiện thân của 1 mean girl chính hiệu. Mình đã từng đi uống bia nghe một người kể chuyện và nghe người còn lại tutor mình. Và nói đi thì cũng phải nói lại, họ cũng giúp đỡ mình, để mình cảm thấy vẫn nên tiếp tục ở lại công ty này.  

Vài năm nay mình sống với chủ trương chả cần phải làm mọi người đều hài lòng về mình - đây là điều đúng đắn nhất mà mình đã từng làm cho bản thân từ trước tới giờ. Hậu quả là đi đâu cũng có rất nhiều người không ưa. Nhưng bù lại sẽ luôn có người cực kì ưa mình đến nỗi đối xử với mình tốt quá đáng ấy. Những ngươì này thường thì hầu hết cũng ko phải con người xã giao, có người còn dị dị nữa chứ. Nhưng ít mà chất nên các mối quan hệ của mình thường khá sâu sắc chứ không hời hợt cho có.  Mỗi người đến lại mang đến điều gì đó tốt đẹp cho mình.

Nay thâys cô bạn ngày xưa mình host bên Hà Lan khoe ảnh cô ấy triển lãm tranh ở Hà Nội. Đúng là cô gái "con nhà người ta" đây rồi - cầm kì thi hoạ đủ cả. Trong khi nhìn lại mình....mấy năm trước đượt mình host bạn đó, đúng lúc mình gặp nhiều trục trặc giấy tờ các kiểu con đà điểu nên lúc bất lực ngồi vẽ linh tinh rất kiểu trẻ con hờn dỗi :)))). Bây giừo nhìn lại trông như meme ấy. Cô nàng nhìn vào cái tranh mình up cười ngặt nghẽo. Ờ mà sao ngoài kia các cô nàng kiên định đi được tới những gì họ mong muốn từ khi 20-21 tuổi. Còn mình...như cái mớ bòng bong. Mỗi khi có điều gì đến, nó lại như một bước ngoặt lớn với mình ấy. Mỗi 2 năm nhìn lại, mình lại thấy mình khác hoàn toàn. Thật chả có sự ổn định nào có thể nhìn thấy ở mình ấy. Biết đâu 5 năm nữa mình vẫn đang độc thân, sống ở 1 nơi hoàn toàn xa lạ và làm trong lĩnh vực mà trước đó chưa từng nghĩ tới. Ôi, với ai chớ mình thì có thể lắm. Thật lòng mỗi bước ngoặt vậy nó mệt não, mệt lòng lắm nhưng cuộc đời mà.