Dựa trên kinh nghiệm sống gần 30 năm và 20 năm tự thực nghiệm trên bản thân, mình rút ra được 6 giai đoạn của stress cùng những biểu hiện và thời gian kéo dài của từng giai đoạn. Giai đoạn này chỉ là kinh nghiệm rút ra từ chính bản thân mình, có thể không áp dụng với đối tượng khác. Và gần như chắc chắn là không áp dụng cho người khác, vì mình rất khác người.
Một cycle stress của mình thường kéo dài từ 1 tới vài tháng. Nói đúng ra 1 năm mình sẽ có một hai tháng gọi là đỉnh cao. Tức là cảm thấy mọi thứ trơn tru êm ấm, còn lại sẽ là stress và phục hồi sau stress. Nói thế nghe có vẻ bi quan, nhưng 1 vài tháng trơn tru là đủ kéo cả 1 năm trở nên tươi sáng rồi. Có thể nói là các giai đoạn trong 1 chu trình stress của mình biểu hiện giống như hình parabol. Đi dần xuống đáy rồi từ từ bò lên. Cũng không phải mọi thời điểm trong chu trình đều đen tối cả, đôi khi nó cũng loé lên vài điểm sáng để làm mình tưởng tượng rằng sắp vượt qua nó rồi.
Giai đoạn 1: Tươi vui
MÌnh gọi là giai đoạn tươi vui bởi vì bắt đầu giai đoạn này là lúc mình vừa chuyển đổi một điều gì đó. Vì vậy nên mang trong mình nhiều hy vọng. Tuy vậy, chuyển đổi làm mình dễ hụt hẫng. Tuỳ thuộc vào sự chuyển đổi này khốc liệt hay êm đềm mà độ hụt hẫng và tươi vui của mình sẽ thay đổi theo. TLúc này mình thường sẽ thích đọc và cũng đọc được nhiều nhất. Thường thì giai đoạn này sẽ kéo dài từ 1.5 tới 2 tháng.
Giai đoạn 2: Hụt hẫng
Nếu giai đoạn trước chỉ là tiền hụt hẫng thôi thì giai đoạn này là hụt hẫng thiệt. Vọng tưởng về nơi trước. Vẫn cố gắng hoà đồng với điều mới. Nhưng thực tế phũ phàng đã đập vô mặt. Chưa kể kiểu gì giai đoạn nì cũng có một biến cố gì đó xảy ra làm trở tay không kịp. Ví như đợt vừa rồi chuyển chỗ làm mới, chuyển nhà mới xong thì mất điện thoại, mua laptop và bị bồ đá. Giai đoạn này thương kéo dài thêm 1.5-2 tháng.
Giai đoạn 3: Bất mãn
Khi những biến cố ở giai đoạn trước đi qua thì sẽ là lúc mình tập trung vô vấn đề chinh của mình. Và thực sự điều mới mẻ xảy đến ở giai đoạn 1 thì giờ nó thực sự trở thành gánh nặng và dần biến thành bất mãn nếu bản thân cứ liên tục nghĩ tới nó và môi trường xung quanh cứ bủa vây lấy mình. Khi đó là thái độ thể hiện ra mặt với mọi người rằng tui ghét cái này, không ưa cái kia. Khi đó là cảm giác muốn từ bỏ, muốn nhảy sang một điều khác nhưng thực tế chưa cho phép nên đành chịu. Có thể nói đây là giai đoạn xuống đáy của stress. Nó thường kéo dài tầm 2 tháng.
Giai đoạn 4: Nhìn lại
Trong khi bất mãn, bản thân thường thể hiện thái độ tiêu cực vì thế mà đôi khi làm tổn thương người khác. Giai đoạn này bắt đầu chu trình cảm xúc đi lên bằng việc nhìn lại những tổn thương đã gây ra cho mọi người. Con người có lòng trắc ẩn lại trở về. Không còn chỉ lo tới nỗi đau của bản thân nữa mà sẽ ôm đồm thêm cả nỗi đau “nhân loại” (eo, nghe ghê quá). Lúc này, mình sẽ muốn viết nhưng vì bận rôn để cải thiện tình hình nên có viết gì cũng sẽ bỏ dở cả. Giai đoạn này không thể gọi là có một mốc thời gian cụ thể. Có thể nó cứ thế tiếp diễn cho tới khi nào bắt đầu giai đoạn 1 khác bởi sau đoá mình vẫn liên tục nhìn nhận lại bản thân để chấn chỉnh. Lúc đó mình không thể nghĩ tới ai khác ngoài bản thân và nỗi đau của mềnh. Coi như nó cứ kéo dài từ cuối giai đoạn 3 cho tới, hm 6-8 tháng tiếp.
Giai đoạn 5: Cải thiện
Có thể giai đoạn trước mình để bản thân lùi xa khỏi trung tâm của tổn thương nên ông giời cũng thương. Hay là vì mình suy nghĩ tích cực cho người khác mà năng lượng tích cực quay lại với mình. Vì vậy một số tiến triển từ môi trường, cơ hội xung quanh tới. Hoặc chỉ là nhen nhóm tới. Dù gì điều đó cũng làm mình vui rồi. Ở giai đoạn này mình biết chấp nhận thực tại, đồng thời nắm lấy cơ hội để cải thiện nó. Đã nhìn thấy ánh sáng nào đó le lói cuối đường hầm. Thức sự thì muốn viết gì lúc này cũng đều hoàn thành được cả. Giai đoạn này cũng kéo dài từ 1-1.5 tháng.
Giai đoạn 6: Đi lên.
Nêu như giai đoạn trước có nhỉnh lên chút xíu so với đáy thì giai đoạn này tốc độ đi lên nhanh hơn hẳn. Đồng nghĩa với mình bận rộn với thế giới bên ngoài hơn là nội tâm bên trong của mình. Những gì mình làm trong các giai đoạn trước sẽ được đền đáp. Con người một khi đi qua những tầm thường bản thân rồi thì lúc đó sẽ nghĩ tới những thứ to lớn hơn. Giai đoạn này, sẽ có một biến cố tích cực nào đó xảy ra mang lại tự do và tự tin cho mình. Thường nó kéo dài tầm 2-2.5 tháng.
Giai đoạn hụt hẫng và bất mãn là khó khăn nhất trong tất cả. Nhưng không phải mọi thời điểm trong đó đều đen tối. Có thể trong cái đen tối sẽ có sự kiện gì đó kiểu như tìm được người chia sẻ tâm tư mà thực ra là chia sẻ tâm tư của mỗi mình mình (còn người ta thế nào thì không bit #selfísh ờ mà thôi kệ). Cũng không phải chỉ ngồi đó cầu may và mong rằng thời gian sẽ đền bù cho giai đoạn 2,3 thì sẽ sang 4,5,6 mà đó là cả quá trình tự vấn bản thân và cố gắng vượt qua nó.
Cuối cùng thì “‘This all shall pass”.