Cả năm nay tôi có siêu nhiều thứ bức bối. Nhiều khi là do người bên cạnh kém hiểu, nhiều khi do người ta hiểu nhầm tôi, khi khác lại là do tôi đành hanh. Chung quy lại là không được sóng yên biển lặng. Và bởi vì tôi không chỉ muốn nơi đây trở thành nơi trút những bực dọc, thất tình của mình. Và cuộc sống thì vẫn thừa điều dễ thương, thiếu chăng là nơi để lôi nó ra ánh sáng. Vậy nên để tôi kể bạn nghe những điều nhỏ nhỏ này, có khi đâu đó giúp bạn có 1 ngày tốt lành hơn thì sao.
Ngồi viết những dòng này
Cảm giác được viết và có cảm hứng viết liên tục không bí bách là một sự khoan khoái. Nó dễ chịu như là ngoài trời đang rét căm căm và bạn được chui vào chăn ấm ấy. Nó sực lên, khoan khoái tưới mát tâm hồn cằn cỗi. Để viêts tức là phải tư duy và cũng là phải có thời gian chú tâm được một lúc. Mà bạn biết đấy, thế giới hiện đại này có bao điều distract mình khỏi cái việc gõ gõ kì cách này. Tôi viết tức là tôi biết mình đang đi vào sự bình tâm. Và tôi gọi đó là kiểu thiền của riêng tôi.
Gặp được bác tài có tâm
Tôi phải công nhận mình thích nghe nói ngọt kinh khủng. Ví như người ta nói vài câu nhẹ nhàng dễ thương là tôi mủi lòng luôn được, không cần biết mấy phút trước họ đã nói gì, làm gì. Đã thế lại còn mấy bác tài lớn tuổi cứ gọi bác/tôi xưng con/cô là tôi thấy cưng hết sức. Hình như do tôi thiếu thốn những điều ngọt ngào như thế trong cuộc sống.
Trong lớp Zumba, Yoga etc mà không cần lo nghĩ tới ngày mai
Thiệt, tui thích cảm giác mình đang vận động. Nhưng không phải kiểu quá tốn sức hay đốt cháy mỡ bằng được. Tôi nghĩ chỉ là mình muốn quên đi thực tại thôi.
Và nhìn...đường phố không vì mục đích nào cả
Người ta ngồi nói chuyện với tôi, đôi khi cứ thấy lạ là tôi nhìn ra ngoài đượng đăm chiêu. Những lúc như thế, người ta lại cứ băn khoăn là tôi buồn gì ah? hay người ta nói chuyện chán quá ah. Nhưng thiệt ra không, tôi chỉ thích nhìn ra ngoài... và sống trong trí tưởng tượng của bản thân. À thiệt ra đôi khi tôi cũng chả tưởng tượng gì đâu. Chỉ là để não bộ nghỉ ngơi, để tai không cần lùng bùng đời thực này. Hơn 1 năm qua tôi sống để tâm, thực lòng để tâm tới cuộc sống thực tại của tôi nhiều nhất trong hơn 27 năm sống trên đời này nên nhưng giây phút lơ đễnh thê này tôi không còn chối bỏ như trước kia nữa. Tôi cho phép mình như thế.
Mỗi lần viết ra gì đó tôi sẽ cố viết những điều vui vẻ, dễ thương hoặc chí ít là có ích gì đó cho đời. Có khi lần sau tôi sẽ chỉ cho bạn biết "làm thế nào để biết có 1 chàng trai thích bạn" hay "làm sao để biết có đứa đang ghét mình mà vẫn chơi được với nó" hoặc "làm sao để sống sót qua những ngày ảm đạm".
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2019
Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019
Vài chút
Vẫn là mình đây. Vẫn ngáo ngơ nhưng tuổi thì già đi chút ít, bụng bự thêm 1 chút còn trái tim thì nát thêm nhiều chút.
Hy vọng là bụi bặm dừng lại sau cánh cửa kia để chốn bình yên này còn cứu rỗi H. Thật lòng H đã thấm mệt rồi. Mệt mỏi với cái xô bồ của thành phố này, với những con người thành phố ăn trắng mặc trơn kia. Nhất là từ khi chuyển tới nơi mới cách nay gần 2 tháng. Những con người ngoài kia, như thể họ là một thế giơi khác vậy. Họ nghĩ phức tạp quá, đến nỗi có khi họ bỏ quên cả tận hưởng cuộc sống một cách nguyên sơ nhất. Và H sống trong cái thành phố này 1.5 năm phần nào đã nhiễm tính. H uống trà sữa, ăn hàng, đi xe ôm công nghệ, yêu vội, chia tay nhanh, nói chuyện công nghệ thời trang điện ảnh. Những quan sát cuộc sống, những thú vui nhẹ nhàng giờ bị thay bằng lối sống gấp gáp của thành phố này. H chả trách ai, chỉ trách mình đã để cuộc sống nhấn chìm mất. Không còn nghĩ được tương lai phía trước sẽ ra sao nữa. Có lẽ thay vì làm cái bóng ở thành phố này, H nên quay trở về làm cái bóng ở thành phố của H.
H đang đếm từng ngày một lết qua năm này. Có lẽ chưa có nỗi buồn nào thê thảm như giờ nữa.
Tôi ơi, cố lên nào. Những bong xám mờ ảo này rồi cũng mau tan biến đi thôi.
Hy vọng là bụi bặm dừng lại sau cánh cửa kia để chốn bình yên này còn cứu rỗi H. Thật lòng H đã thấm mệt rồi. Mệt mỏi với cái xô bồ của thành phố này, với những con người thành phố ăn trắng mặc trơn kia. Nhất là từ khi chuyển tới nơi mới cách nay gần 2 tháng. Những con người ngoài kia, như thể họ là một thế giơi khác vậy. Họ nghĩ phức tạp quá, đến nỗi có khi họ bỏ quên cả tận hưởng cuộc sống một cách nguyên sơ nhất. Và H sống trong cái thành phố này 1.5 năm phần nào đã nhiễm tính. H uống trà sữa, ăn hàng, đi xe ôm công nghệ, yêu vội, chia tay nhanh, nói chuyện công nghệ thời trang điện ảnh. Những quan sát cuộc sống, những thú vui nhẹ nhàng giờ bị thay bằng lối sống gấp gáp của thành phố này. H chả trách ai, chỉ trách mình đã để cuộc sống nhấn chìm mất. Không còn nghĩ được tương lai phía trước sẽ ra sao nữa. Có lẽ thay vì làm cái bóng ở thành phố này, H nên quay trở về làm cái bóng ở thành phố của H.
H đang đếm từng ngày một lết qua năm này. Có lẽ chưa có nỗi buồn nào thê thảm như giờ nữa.
Tôi ơi, cố lên nào. Những bong xám mờ ảo này rồi cũng mau tan biến đi thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)