Vẫn là mình đây. Vẫn ngáo ngơ nhưng tuổi thì già đi chút ít, bụng bự thêm 1 chút còn trái tim thì nát thêm nhiều chút.
Hy vọng là bụi bặm dừng lại sau cánh cửa kia để chốn bình yên này còn cứu rỗi H. Thật lòng H đã thấm mệt rồi. Mệt mỏi với cái xô bồ của thành phố này, với những con người thành phố ăn trắng mặc trơn kia. Nhất là từ khi chuyển tới nơi mới cách nay gần 2 tháng. Những con người ngoài kia, như thể họ là một thế giơi khác vậy. Họ nghĩ phức tạp quá, đến nỗi có khi họ bỏ quên cả tận hưởng cuộc sống một cách nguyên sơ nhất. Và H sống trong cái thành phố này 1.5 năm phần nào đã nhiễm tính. H uống trà sữa, ăn hàng, đi xe ôm công nghệ, yêu vội, chia tay nhanh, nói chuyện công nghệ thời trang điện ảnh. Những quan sát cuộc sống, những thú vui nhẹ nhàng giờ bị thay bằng lối sống gấp gáp của thành phố này. H chả trách ai, chỉ trách mình đã để cuộc sống nhấn chìm mất. Không còn nghĩ được tương lai phía trước sẽ ra sao nữa. Có lẽ thay vì làm cái bóng ở thành phố này, H nên quay trở về làm cái bóng ở thành phố của H.
H đang đếm từng ngày một lết qua năm này. Có lẽ chưa có nỗi buồn nào thê thảm như giờ nữa.
Tôi ơi, cố lên nào. Những bong xám mờ ảo này rồi cũng mau tan biến đi thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét