Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Vụn vỡ

Thân thể tôi đã về Việt Nam được hơn 2 tuần rồi mà đầu óc tôi vẫn chưa về theo cùng. Nó vẫn lang thang đâu đó trên nẻo đường Âu Á, phiêu du cùng giấc mơ vô định. Chia tay blog cũ làm tôi lười viết đi hẳn. Giờ viết gì là cứ nghĩ rằng mình phải viết tử tế. Tử tế ở đây nghĩa là câu cú chuẩn chỉnh, ý tứ rõ ràng và cả post mạch lạc không lan man nhiều thứ linh tinh. Đó là bởi vì tôi coi blog này không còn là nơi để tôi trút bầu tâm sự linh tinh nữa rồi mà là nơi để bạn đọc cùng theo bước đường tôi đã, đang và sẽ trải qua trên cả dặm dài địa lý và chiều sâu tâm hồn. Nhưng tôi biết nhiều suy nghĩ quá không nên cứ chất chứa mãi trong đầu nên hôm nay cũng cố gắng sắp xếp con chữ ngay ngắn để viết vài dòng.
Bắt đầu bằng công việc trước vậy. Ngày xưa nó là chủ đề quan tâm số 1 của tôi cho đến mấy tháng gần đây tôi thấy mình cứ dửng dưng với nó sao sao vậy.
Tôi bắt đầu nộp hồ sơ xin việc từ cuối năm ngoái. Vậy mà tính ra nộp cũng chưa được 20 cái. Hiện giờ chẳng qua vẫn lười quá nên không có động lực nộp hồ sơ gì cả. Chả bù cho thời tốt nghiệp đại học, cứ cuống lên nộp nộp nộp nhưng chả đi đến đâu. Email reject thứ 2 hay 3 tuần trước và công việc thứ 10-11 gì đó tôi biết chắc bị fail rồi. Tôi không chắc lắm mình đang đặt mục tiêu là kiếm được một công việc ở EU để quay lại hay đang cố tìm một việc ở Việt Nam hay châu Á. Có lẽ là tôi ưu tiên một công việc ở Châu Á nhưng không phải Việt Nam. Tôi cần tự do cho bản thân nhưng cũng cần cân bằng nghĩa vụ và tình cảm của một đứa con trong gia đình Việt Nam đặc trưng. Có thể bạn biết rồi đấy, kiếm việc ở Châu Âu có khi còn dễ hơn kiếm việc ở nước Châu Á khác nơi mình sinh ra nếu không phải là du học sinh của nước Châu Á sở tại đó nhưng tôi vẫn chưa nản chí lắm. Mỗi lần có cái noti kiểu mình được vào vòng tiếp của 1 công việc nước ngoài lại làm tôi đông cứng lại vì sợ. Lại phải hối hả nộp 1 cái ở Việt Nam hay đóng máy tính vào để trấn an bản thân. Nhưng nhận được 1 cái reject lại buồn buồn. Tuần rồi cũng vừa gặp sếp cũ ở Việt Nam, anh ấy offer tôi một công việc, nghe qua cũng không tệ nhưng tôi vẫn chưa quyết định gì cả, tôi cho mình hạn đến cuối tháng 5 sẽ chính quyết định dù lúc đó có những lựa chọn nào đến đi chăng nữa. Tôi có linh cảm rằng sóng gió lại sắp sửa ập đến rồi. Cứ đến đi, tôi đang chờ đây.
Rồi đến bố mẹ
Khoảng cách thế hệ thật kinh khủng. Hiếu thảo, kiếm tiền, việc công chức đã định hình lên thế hệ của bố mẹ tôi và nó còn theo họ từ trẻ cho tới khi về già. Còn du lịch, trải nghiệm, nước ngoài, đa dạng là những điều làm nên thế hệ tôi. Truyền thông hiện giờ cổ xúy cho lối sống mà chúng tôi đang theo đuổi và dần dần đi qua giai đoạn định hình nên tính cách, chúng tôi coi nó là lẽ sống và triết lý đời mình. Rất có thể khi về già tôi vẫn thích dùng facebook, mặc quần jeans, ngưỡng mộ ai bỏ việc đi vòng quanh thế giới và khăng khăng đó là trang phục hợp mode nhất, nơi tốt nhất để giữ liên lạc hay là điều điên rồ lành mạnh nhất cho con người dù chúng đều lỗi thời với đời con tôi. Nhưng cả hai thế hệ đều không biết rằng lẽ sống của họ đều không phải là chân lý mà chỉ là xu thế tạm thời. Và rồi trẻ nói già lạc hậu, già kêu ca trẻ không hiểu lẽ phải. Dù là khác biệt nhau là điều tất yếu thì bố mẹ cách con cái nên tối đa 1bước thì lối sống và tư duy nhìn chung vẫn còn chấp nhận được nhau. Đến 2 bước đã là cả một sự bùng nổ rồi. Bước ở đây nghĩa là gì? Là quan điểm của con cái nên cách bố mẹ một bước nhảy. Nói rõ ràng ra khó quá, tôi chưa đủ trình độ để định nghĩa nó nên đành lấy ví dụ vậy. Chẳng hạn thế này, thời bố mẹ tôi thì từ quê ra thành phố lớn kiếm sống là một bước nhảy vọt rồi. Và bố mẹ tôi ở thế giới chấp nhận điều đó nhưng vẫn là người sống ở quê. Thế nên tôi nên là một đứa nên đi từ quê ra thành phố sống. Và thế hệ con tôi nên là từ thành phố ở Việt Nam ra nước ngoài định cư. Mọi thứ mà cứ diễn ra như vậy kể như hợp nhẽ. Nhưng đời không như mơ. Thế giới không tiến triển một cách tuyến tính thế. Nó có cách đại nhảy vọt, đôi khi lại còn đi lùi nữa. Thế nên nó làm cho ai cũng có bức bối với bản thân, với thế hệ trước và thế hệ sau.
Vài năm trở lại đây tôi liên tục bùng lên ý tưởng bố mẹ tôi đã quá lạc hậu so với cả thời thế hiện giờ ở Việt Nam chứ đừng nói đến thế giới nhưng lại quá áp đặt và ích kỉ. Thực chất thì bố mẹ tôi cũng nghĩ về ông bà tôi tương tự vậy. Bố mẹ tôi vẫn là tư duy của “công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Còn tôi vẫn mang trong mình nửa chuẩn mực đạo đức của nho giáo “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” hay “cá không ăn muối cá ăn, con không nghe cha mẹ trăm đường con hư” và nửa cái tự do thời đại. Nếu tôi sống cho bản thân mình thì đó là sự ích kỉ, còn sống cho bố mẹ tôi thì đó lại là sự tàn nhẫn với mình. Thế là tôi muốn bùng nổ như một đứa dậy thì. Một sự bùng nổ khá muộn màng. Tôi quyết định mình phải chấm dứt điều đó ở thế hệ mình và chính trường hợp của mình trước khi truyền cảm hứng cho ai. Tôi nghĩ mình nên cố gắng đạt được điều tốt nhất dành cho mình rồi đặt ra giới hạn cho người khác được chạm đến quyết định của mình. Người khác bao gồm cả bố mẹ. Hai bên đối đầu rồi mãi cũng sẽ phải tìm được một điểm cân bằng. Còn nếu tôi cứ tiếp tục nhân nhượng thì bố mẹ tôi sẽ tiếp tục lấn tới. Không chỉ còn là việc tôi phải về Hà Nội làm (không phải thành phố khác ở đất nước này) mà còn phải lấy một anh chàng nào, quê ở đâu, gia cảnh thế nào. Và rồi khi tôi sống theo cuộc đời thế, dù có cố tránh thì khả năng rất cao tôi sẽ mang sự áp đặt đó áp dụng cho con tôi. Trong tương lai nó sẽ ấm ức nói chuyện với bạn nó, với blog của nó (hay bất kì ứng dụng nào phổ biến thời nó) về chuyện bố mẹ quá áp đặt. Nên thôi hãy để tôi và con tôi lo lắng với các vấn đề thời đại tương lai đi, đừng phải kiêm nhiệm thêm vấn đề xưa như trái đất này trong cái đầu bé nhỏ của (chúng) nó nữa.
Và tôi
Tôi hoang mang và nhận ra rằng con người ngày nay chê bai các giá trị truyền thống, những tính (được cho là) xấu của đồng bào, dân tộc mình. Nhưng rồi chính những ràng buộc vô hình đó khiến cho con người có cớ để đấu tranh và là sợi dây níu giữ con người ta khỏi bất định vô tận. Đâu có cái gì là tự do hoàn toàn đâu, chỉ là người ta nhảy từ cực đoan này tới cực đoan khác mà thôi.
Khi tôi làm điều nhiều người cho là nhân đạo, là đúng nhưng nó lại gây hại tới những đối tượng khác mà tôi không ý thức được. Đâu phải tôi không ý thức mà người bị hại không tồn tại đâu. Vậy giờ tôi phải làm gì đây, để không gây hại cho ai? Tôi đi tu ah? Đi tu với tôi giờ đây chỉ là 1 cuộc chạy trốn mà thôi, nó không phải cách giải quyết. Mà đọc vài sách về phật giáo tôi vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục vào triết thuyết nhà phật được. Hay không sống nữa? không sống cũng là ích kỉ, ích kỉ với người đã sinh thành ra mình, chết rồi tốn đất của người cần đất hiện giờ. Blah blah. Mọi thứ trong tôi dường như vỡ vụn. Tôi không biết đi đâu để tìm lại nó nguyên lành hay làm gì để hàn gắn nó lại nữa. Tôi cứ miên man như thế đến độ đóng băng tư tưởng trong vài tháng. Sợ hãi đọc những tư tưởng trái chiều của cùng 1 việc rồi từ bỏ nó ngay tắp lự. Chỉ cho đến khi tôi từ bỏ cái tôi đạo đức và chấp nhận rằng thật ra mình ích kỉ. Mọi hành động của tôi đều mang tính lợi cá nhân (dù đó là điều người khác cho là lòng tốt của tôi) thì lòng tôi mới tạm yên ổn được chút. Hóa ra bấy lâu nay tôi cứ đi kiếm tìm  những điều tròn trịa. Và giờ đã thôi tin điều gì là chân-thiện-mỹ hoàn toàn cũng như không có điều gì là hoàn toàn đúng, hoàn toàn sai. Nói ra thì thật là dễ nhưng để não bộ chấp nhận điều đó là cả một quá trình dằn vặt bản thân. Dù có làm gì tôi vẫn sai và tôi vẫn đúng. Dù không cố ý tôi vẫn mang lại phúc lành cho ai đó và làm hại một ai đó khác. Chấp nhận là vậy nhưng tôi vẫn nổi cáu nếu ai đó nói về điều gì mà chỉ cụt lủn “còn tùy”, hay “không hẳn”. Với tôi nó vẫn chưa đủ, mấy từ đó ai cũng nói được, nhưng tùy cái gì, thế nào, không hẳn đúng vì sai ở đâu, đúng ở đâu mới là điều tôi cần. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét